Tại một vùng biển nọ.
Đám người Trần Tầm đạp sóng mà đi. Bốn bề sóng biếc dập dờn, vạn linh đua nhau bơi lội. Giữa muôn trùng sóng nước lấp lánh, từng đàn tiên ngư lượn lờ, vây linh vẽ nên những vệt tàn ảnh. Những chiếc mai rùa khổng lồ nhấp nhô tựa núi non, Ngân Liệp Lôi Kình lướt sát qua người, muôn vàn hải thú tỏa ra thần quang lưu chuyển. Cảnh tượng tựa như lạc vào giấc mộng tiên nơi cổ hải, thần dị khôn tả.
"Ha ha, Kha Đỉnh, đó chính là Cửu Mục Thôn Đình Ngư. Loài cá này thích nhất là nuốt chửng dư uy lôi kiếp của tu sĩ, bên ngoài cơ thể tự hình thành một phương lôi giới, lại có không ít lôi linh từ đó bước ra, quả là sinh mệnh bản nguyên tiên linh hiếm có của tiên giới."
Trần Tầm ung dung lên tiếng, chỉ tay về một vùng nước xa xôi: "Chỉ là loài cá này không nể mặt Bản Đạo Tổ cho lắm, bao năm qua ta vẫn chưa từng câu được nó."




